Có những buổi sáng, tôi mở điện thoại và thấy những dòng tin nhắn như thế này:
“Anh ơi, em đang kẹt hàng…”
“Em dùng đòn bẩy, giờ rất áp lực…”
“Anh tư vấn giúp em nên giữ hay bán được không?”
Những tin nhắn ấy không hiếm và tôi biết, phía sau mỗi dòng chữ là mồ hôi, là tiền tích cóp, là nỗi sợ mất mát, là áp lực gia đình, thậm chí là nước mắt. Tôi đọc rất chậm. Không phải vì tôi lạnh. Mà vì tôi không được phép trả lời vội.
Tôi trả lời thế nào?
Tôi không hỏi mã. Không hỏi giá vốn.Không hỏi tài khoản bao nhiêu. Tôi chỉ gửi một đường link Podcast và nói:
“Em nghe cái này đi.”
“Đừng tự đánh lừa bản thân để rồi tán gia bại sản.”
“Chúng ta là người lạ, anh không có trách nhiệm phải cho em bất cứ lời khuyên nào.”
Nhiều người đọc đến đây sẽ nghĩ:
“Sao mà lạnh lùng vậy?”
Không!
Đó là ranh giới cuối cùng của sự tử tế.
Vì sao tôi KHÔNG cho lời khuyên mua – bán?
Bởi vì tôi biết rất rõ một điều, khi một người: đang lỗ, đang sợ, đang dùng margin, đang tìm một ai đó “cứu” mình, thì mọi lời khuyên mua – bán đều là nguy hiểm.
Nếu tôi nói:
“Giữ đi”, thị trường gãy thêm, ai chịu?
“Bán đi”, thị trường bật lại, ai chịu?
Người gánh hậu quả là em, nhưng người mang nghiệp đạo đức là tôi. Tôi không thể, và không bao giờ làm điều đó.
Tôi còn nói một câu rất nặng:
“Nếu có, cũng chỉ là biến em thành con nghiện cờ bạc để phụ thuộc vào anh.”
Câu này không phải để mắng mà để cắt đứt ảo tưởng bởi vì khi một người quen được “chỉ kèo”: họ không còn học, họ không còn nghĩ, họ không còn chịu trách nhiệm, họ chỉ mong lần sau lại có người cứu. Và từ nhà đầu tư, họ trượt rất nhanh thành con bạc có học thức. Tôi không xây hệ sinh thái để tạo ra những con người như vậy.
Vì sao tôi chỉ gửi Podcast?
Podcast không cho điểm mua.
Podcast không hô hào.
Podcast không kích thích FOMO.
Podcast buộc người nghe: ngồi xuống, nghe hết, tự soi lại mình, tự chịu trách nhiệm với quyết định của bản thân:
Ai đủ bình tĩnh, sẽ nghe.
Ai chỉ muốn “kèo”, sẽ bỏ qua.
Và như vậy là đủ rồi.
“Chúng ta là người lạ” – câu nói nhiều người không thích
Nhưng đó là sự thật.
Người lạ: không biết hoàn cảnh nhau, không gánh hậu quả thay nhau, không có quyền điều khiển tiền bạc của nhau.
Với những ai dễ dàng nhận “kèo người lạ” là những người đặt tài sản gia đình vào tay rủi ro lớn nhất. Tôi không làm nghề đó.
Lòng trắc ẩn thật sự KHÔNG phải là cứu một lệnh Lòng trắc ẩn thật sự là: không lợi dụng lúc người khác yếu, không cho lời khuyên khi không đủ thông tin, không biến mình thành chỗ dựa giả tạo.
Có người gọi tôi là khô khan: Tôi chấp nhận vì tôi biết: cứu một người khỏi thua lỗ hôm nay bằng lời khuyên dễ dãi có thể đẩy họ vào bi kịch lớn hơn ngày mai.
Tôi khác biệt ở đâu?
Tôi không làm: trading cho người khác, tư vấn dạo, cho tín hiệu, tạo lệ thuộc.
Tôi chỉ làm một việc: giúp người khác học cách không cần tôi. Ở Việt Nam, con đường này rất cô đơn nhưng tôi chọn đi theo lối riêng: sự cô độc nhưng an toàn cho tất cả: tôi và các bạn: chúng ta.
Lời cuối, gửi những ai đang kẹt hàng
Nếu bạn đang mở bảng điện trong sợ hãi, dùng đòn bẩy vượt khả năng, tìm một “cứu tinh” trên mạng, xin hãy dừng lại một chút.
Không ai cứu bạn bằng một lệnh mua – bán. Chỉ có hiểu biết – kỷ luật – và KAASH x B mới cứu được bạn. Người thực sự tử tế với bạn là người không cho bạn kèo, mà ngăn bạn bước thêm một bước sai.
Thân ái,
Phan Lê Thanh Toàn
Nhà cố vấn già
#Nhacovangia


