HIỂM ĐỊA DÙ HIỂM CŨNG KHÔNG BẰNG “ẢI LÒNG DÂN”

Trong nghệ thuật quân sự và chính trị, người ta thường ca ngợi những địa thế “nhất phu đương quan, vạn phu mạc khai” (một người giữ ải, vạn người khó qua). Thế nhưng, lịch sử hàng ngàn năm đã chứng minh một nghịch lý: Những thành trì kiên cố nhất, những eo biển hiểm trở nhất như Hormuz, suy cho cùng cũng chỉ là những vật thể vô tri. Sức mạnh thực sự thổi hồn vào những hiểm địa đó, biến chúng thành mồ chôn quân thù hay thành cánh cửa rộng mở, chính là Nhân Tâm.
1. Những bài học nghìn thu từ sử Việt
Lịch sử Việt Nam là pho sách quý giá nhất về “Thế trận lòng dân”. Khi đối mặt với những đế chế hùng mạnh nhất hành tinh, các bậc tiền nhân đã nhìn thấu cái “yết hầu” quyết định sự tồn vong.
Hội nghị Diên Hồng – Sự đồng thuận của dân tộc: Năm 1284, trước sức mạnh như triều dâng của quân Nguyên – Mông, vua Trần không chỉ hỏi các tướng lĩnh mà còn triệu tập các bô lão về điện Diên Hồng để hỏi: “Nên đánh hay nên hòa?”. Các bô lão chính là đại diện cho tiếng nói của hương thân, sĩ tộc, là cầu nối trực tiếp đến từng người dân. Tiếng hô “Đánh!” đồng thanh tại điện Diên Hồng chính là lúc “Ải Lòng Dân” được đóng lại vững chãi, biến cả nước thành một chiến trường khiến quân thù khiếp vía.
Hồ Nguyên Trừng và lời cảnh báo muộn màng: Khi nhà Hồ xây dựng thành nhà Hồ kiên cố bằng đá, đúc súng thần cơ tối tân, nhưng lại mất lòng dân vì những chính sách cải cách cực đoan. Câu nói của Hồ Nguyên Trừng với Hồ Quý Ly: “Thần không sợ đánh, chỉ sợ lòng dân không theo” đã trở thành lời sấm truyền. Khi lòng dân đã ly tán, dù thành cao hào sâu, dù có súng thần công cũng không thể ngăn được bước chân quân Minh.
Tư tưởng Hồ Chí Minh – Sức mạnh của sự đồng lòng: Bước sang thời đại mới, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đúc kết một chân lý giản dị nhưng vĩnh hằng: “Dễ vạn lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong”. Mọi hiểm địa, mọi chiến dịch, nếu không có dân tiếp lương, dân làm tai mắt, dân che chở, thì mọi chiến thuật quân sự đều trở nên vô nghĩa.
2. Hormuz và “Kế công tâm” hiện đại
Nhìn vào tình hình Trung Đông hiện nay, đặc biệt là sự đối đầu giữa Israel – Hoa Kỳ và Iran, chúng ta thấy một cuộc chiến đang diễn ra ở hai mặt trận:
Mặt trận hữu hình: Là eo biển Hormuz với tên lửa, UAV và tàu chiến.
Mặt trận vô hình: Là “Cửa ải lòng dân” Iran.
Việc Mỹ và Israel ra sức kêu gọi người dân Iran nổi dậy chính là vận dụng “Công tâm kế” – đánh vào lòng người. Họ hiểu rằng, nếu phá vỡ được sự đoàn kết nội bộ của Iran, thì eo biển Hormuz dù có bao phủ bởi hàng ngàn drone cũng sẽ tự khắc tan rã từ bên trong. Đây là cách họ muốn biến “hiểm địa” của Iran thành “tử địa” của chính chính quyền này bằng cách cô lập họ khỏi người dân.
3. Tương lai là lăng kính công tâm nhất
“Cửa quan vô hình” chính là thước đo sự chính danh và đức độ của một chính quyền. Một chính quyền “ăn ở” với dân ra sao, lịch sử và thời gian sẽ có câu trả lời sòng phẳng nhất:
Nếu chính quyền thực sự vì dân, chăm lo cho đời sống và chủ quyền của dân, thì “Ải Lòng Dân” sẽ là bức tường lửa mà không một thế lực ngoại bang nào, dù dùng “Công tâm kế” hay vũ khí tối tân, có thể xuyên thủng.
Ngược lại, nếu sự cai trị dựa trên nỗi sợ hãi và áp đặt, thì những lời kích động từ bên ngoài sẽ như mồi lửa rơi vào bãi cỏ khô.
Chia sẻ:
Kẻ mạnh có thể dùng vệ tinh để đo đạc từng mét vuông nước ở eo biển Hormuz, nhưng không một loại máy móc nào đo được độ sâu của sự phẫn nộ hay sức mạnh của lòng trung thành trong lòng dân.
Hormuz có thể bị phong tỏa bởi hải quân, nhưng “Ải Lòng Dân” một khi đã đóng lại thì không một đạo quân nào có thể chinh phục; và một khi đã mở ra vì mất niềm tin, thì không một thành trì nào có thể trụ vững.
“Mọi hiểm địa trên đời này, suy cho cùng, đều nằm ở lòng người.”
Phan Lê Thanh Toàn
Nhà cố vấn già
#Nhacovangia

Share the Post:

Những bài viết tương tự