(Những điều sách không nói chỉ người từng trả giá mới hiểu)
Có hai cách gọi cho cùng một hiện tượng mà nhiều người đang nhìn thấy trên biểu đồ: người thì gọi là “giả phân kỳ dương”, người thì gọi nhẹ hơn là “hồi kỹ thuật”. Tên gọi không quan trọng. Điều quan trọng là bạn đang nhìn nó ở khung thời gian nào – và bạn đang đứng ở đâu trong chu kỳ. Nếu chỉ nhìn khung ngày, bạn sẽ thấy hy vọng. Nếu nhìn khung tuần, bạn sẽ thấy do dự. Nếu mở khung tháng, bạn sẽ hiểu vì sao tôi chưa bao giờ vội vàng. Thị trường không sai. Chỉ có con người là hay nóng vội.
Tôi vẫn thường nói với các bạn: hãy soi khung ngày trước, rồi mới lên khung tuần, và cuối cùng là mở khung tháng để scanning lại toàn bộ bức tranh. Lý do rất đơn giản: Khung ngày là nơi cảm xúc sống. Khung tuần là nơi dòng tiền hành động. Khung tháng là nơi tổ chức quyết định số phận.
Một nhịp hồi ở khung ngày không có nghĩa là xu hướng đã đổi. Một phân kỳ dương chưa được xác nhận ở khung tuần chỉ là lời thì thầm, không phải tuyên bố. Và có những thứ… sách sẽ không nói, giáo trình không dạy, và những người hô hào thì né tránh. Không phải vì nó cao siêu, mà vì nói ra thì… thân này chẳng yên với họ.
Bạn có bao giờ tự vấn:
Vì sao khi ai cũng thấy “đáy”, giá lại thủng thêm?
Vì sao phân kỳ xuất hiện rất đẹp, nhưng tài khoản thì không còn đẹp?
Vì sao càng đọc nhiều, càng xem nhiều, mà lại càng dễ sai?
Bởi vì kiến thức rời rạc không cứu được bạn trong chu kỳ lớn. Thị trường không vận động bằng chỉ báo. Thị trường vận động bằng lợi ích, dòng tiền và thời gian. Đó là lý do tôi không bao giờ hô hào. Không phải vì tôi không thấy cơ hội, mà vì tôi nhìn thấy cả những “hầm hố” phía trước.
Người đứng ngoài nhìn vào chỉ thấy:
“Sao anh không nói rõ mua – bán?”
Có chứ, ngay trong các buổi cầm tay chỉ việc và chỉ cho thấy cả khi nào tài sản dễ tăng liên tục và giảm liên tục và người đã trải qua đủ chu kỳ sẽ hiểu: “Có lúc, không nói chính là đang bảo vệ người khác để họ không vì tin nhầm để mất tiền.”
Và cũng có một điều, tôi nghĩ mình cần nói ra – không phải để than thở, mà để giải thích cho sự im lặng có chủ ý của bản thân. Có những thứ buộc lòng tôi phải dừng lại, không viết thành sách. Không phải vì không còn điều để viết, mà vì viết ra thì nguy hiểm cho tôi nhiều hơn là mang lại thêm một chút hình ảnh hay uy tín.
Cuốn sách đầu tiên, tôi đã tiết lộ quá nhiều điều mà người ta không muốn tôi chia sẻ. Những điều không nằm trong giáo trình, không có trong slide đào tạo, và càng không nên được nói ra trước đám đông khi người nghe chưa đủ nền tảng để tự bảo vệ mình.
Sau đó, tôi suy nghĩ rất lâu.
Và cuối cùng, tôi đi đến một quyết định rất rõ ràng: “Tôi sẽ không viết thêm một cuốn sách nào nữa. Không phải vì sợ hãi mà vì tôi hiểu rằng trí tuệ nếu đặt sai chỗ sẽ trở thành gánh nặng, và chân lý nếu rơi vào tay người chưa sẵn sàng thì rất dễ bị bóp méo.
Dừng lại, đôi khi không phải là lùi bước. Dừng lại là để giữ lấy sự bình an. Dừng lại là để sống đời an nhiên và dừng lại cũng là một dạng thức tỉnh. Không phải điều gì đúng cũng cần nói ra. Không phải điều gì biết cũng cần chia sẻ và không phải ai hỏi cũng nên trả lời. Có những giai đoạn của đời người, im lặng chính là trí tuệ cao nhất.
Với thị trường cũng vậy, với đầu tư cũng vậy và với con đường rèn luyện KAASH x B cũng vậy. Không phải lúc nào hành động cũng là khôn ngoan. Không phải lúc nào nói ra cũng là giúp người. Có lúc, dừng lại để không bước nhầm. Có lúc, không viết để không gây thêm nghiệp. Có lúc, không hô hào để người khác còn cơ hội tự trưởng thành.
Nếu bạn đọc đến đây và thấy lòng mình lắng xuống, bớt nôn nóng hơn, bớt muốn “làm ngay”, thì có lẽ, bạn đã hiểu vì sao tôi chọn con đường này.
An nhiên không phải là đứng ngoài cuộc. An nhiên là biết khi nào nên đứng yên.
Phan Lê Thanh Toàn
Nhà cố vấn già


