ĐẠI HỘI XIV BẾ MẠC: NGHE DIỄN VĂN ĐỂ HIỂU “MỆNH LỆNH THỰC THI”

Diễn văn bế mạc Đại hội XIV không dài, không nhiều mỹ từ, nhưng có một thứ được gài rất rõ: “Đã xong phần nghị quyết – giờ vào phần làm.” Đại hội thông qua văn kiện, bầu Ban Chấp hành Trung ương khóa XIV. Câu chuyện từ nay không còn là “đúng đường lối” nữa, mà là “đúng việc – đúng tiến độ – đúng kết quả.”
Tôi để ý nhất một cụm: “nói là làm, làm ngay, làm đúng, làm quyết liệt, làm đến cùng và làm hiệu quả.” Đây không chỉ là khẩu hiệu. Đó là định nghĩa phong cách điều hành nhiệm kỳ. Ai làm việc trong hệ thống sẽ hiểu: khi người đứng đầu chọn câu chữ như vậy, thì sau đó sẽ có cơ chế kiểm tra, giám sát, truy trách nhiệm. Và nếu làm không ra kết quả, đừng trách “trên nóng dưới lạnh” bị nhắc lại.

Diễn văn nhắc lại một “bản đồ ưu tiên” rất quan trọng: phát triển kinh tế-xã hội và bảo vệ môi trường là trung tâm; xây dựng Đảng là then chốt; văn hóa – con người là nền tảng; quốc phòng – an ninh – đối ngoại/hội nhập là trọng yếu thường xuyên; và đặc biệt, khoa học công nghệ – đổi mới sáng tạo – chuyển đổi số quốc gia là động lực trung tâm. Đây là cách đóng khung: nhiệm kỳ này không được phép đi lạc trọng tâm. Mọi chương trình hành động sau Đại hội sẽ phải xếp hàng theo bản đồ đó.
Có hai cặp khóa được đặt cạnh nhau, nghe rất “nhẹ” nhưng thực ra rất “cứng”: kiên định và đổi mới. Kiên định để giữ ổn định kỳ vọng, giữ trục độc lập – tự chủ – lợi ích quốc gia dân tộc. Đổi mới để bứt phá và cạnh tranh. Không đổi mới thì không tăng tốc; nhưng đổi mới kiểu phong trào, đổi mới trên giấy, đổi mới mà không dám chịu trách nhiệm, thì cũng chỉ là… đổi mới cho vui.
Điểm đáng chú ý nhất của diễn văn là việc thừa nhận thẳng: “tổ chức thực hiện là khâu yếu.” Đây là “chốt chặn” tư duy. Khi đã thừa nhận khâu yếu, thì nhiệm kỳ mới sẽ buộc phải chuyển từ “nhận thức đúng” sang “triển khai có hiệu quả”; từ “quyết tâm cao” sang “kết quả rõ”; kết hợp điều hành với kiểm tra, giám sát và chịu trách nhiệm. Nói nôm na: thời kỳ báo cáo hay nhưng việc chậm, sẽ bị soi bằng thước đo khác.

Với nhà đầu tư, nghe diễn văn chính trị không phải để xúc động, càng không phải để “hưng phấn rồi xuống tiền.” Nghe để biết dòng chính sách sẽ chạy về đâu, và quan trọng hơn: khi nào chính sách thành dòng tiền. Chính sách chỉ thành dòng tiền khi nó biến thành luật lệ rõ ràng, thủ tục nhanh hơn, dự án triển khai thật hơn, và môi trường kinh doanh giảm chi phí tuân thủ thật sự.
Vậy sau Đại hội, chúng ta cần theo dõi gì để kiểm chứng “nói là làm”? Tôi gợi ý 6 chỉ báo:

1. Chương trình hành động có KPI cụ thể không: ai chịu trách nhiệm, hạn chót nào, đo bằng gì?
2. Tốc độ thể chế hóa: nghị quyết có ra luật, ra nghị định đúng tiến độ không?
3. Cơ chế trách nhiệm người đứng đầu: có xử lý trì trệ, né tránh, đùn đẩy không?
4. Cải cách thủ tục: thời gian thực tế cho doanh nghiệp và người dân có giảm không (đất đai – đầu tư – xây dựng)?
5. Đầu tư công và dự án trọng điểm: có chuyển động “thật” hay chỉ họp?
6. Chuyển đổi số quốc gia: dữ liệu, dịch vụ công toàn trình, liên thông có chạy vào đời sống không?
Tóm lại, diễn văn bế mạc nói một điều rất rõ: nhiệm kỳ này phải biến “ý chí” thành “kết quả.” Và tôi xin nhắc lại với nhà đầu tư: đừng nghe khẩu hiệu mà tưởng là cơ hội. Cơ hội thật chỉ xuất hiện khi bạn nhìn thấy “thực thi” đi vào cuộc sống, nhìn thấy chi phí xã hội giảm, nhìn thấy năng suất tăng, nhìn thấy dòng tiền đi theo năng lực, chứ không đi theo tiếng hô.
Đọc kỹ – hiểu kỹ – quan sát kỹ. Vì trong thị trường, cái làm bạn mất tiền không phải thiếu thông tin, mà là thiếu kỷ luật và thiếu thước đo. “Nói là làm” rất hay nhưng nhà đầu tư chúng ta phải hỏi thêm một câu: làm đến đâu, khi nào xong, và ai chịu trách nhiệm để hiện thực hóa ý tưởng.

Link:
https://baochinhphu.vn/dien-van-cua-tong-bi-thu-to-lam…
Phan Lê Thanh Toàn
Nhà cố vấn già
#Nhacovangia

Share the Post:

Những bài viết tương tự