THỐNG ĐỐC: “KHÔNG ĐÁNH ĐỔI ỔN ĐỊNH VĨ MÔ LẤY TĂNG TRƯỞNG NGẮN HẠN”

Ngày 27/3/2026, tại trụ sở Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (NHNN), Thống đốc Nguyễn Thị Hồng đã làm việc với Đoàn Giám sát kinh tế vĩ mô giữa kỳ của Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) do ông Martin Sommer làm Trưởng Đoàn.
Trao đổi với đoàn công tác của Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF), Thống đốc Nguyễn Thị Hồng khẳng định quan điểm điều hành nhất quán của Việt Nam là tăng trưởng phải đi đôi với kiểm soát lạm phát và ổn định kinh tế vĩ mô, không đánh đổi ổn định để lấy tăng trưởng trong ngắn hạn. Trong giai đoạn tới, các động lực tăng trưởng sẽ tập trung vào đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số và nâng cao năng suất lao động.
https://cafef.vn/thong-doc-nguyen-thi-hong-viet-nam-khong…
Sau khi đọc bài báo, tôi có nhắn trong nhóm và trích nguyên văn:
“Không chạy theo ngắn hạn để đánh đổi cái dài hạn. Thường là như thế, bởi thà để trăm ngàn đứa con (doanh nghiệp) cùng gánh chứ không để cho bố mẹ gánh (bởi gánh sao nổi khi con trưởng thành, phân tán rủi ro cho nhiều đối tượng rồi ai mạnh thì qua cơn nguy, ai yếu có đứa mạnh mua lại. Bố mẹ (nhà nước, chính phủ, phá sản thì nguy hiểm cho chính trị nước nhà. Cũng là cái cớ cho có thế lực thù nghịch chống phá có cớ để quậy). Trong các Podcast có nói 2 điểm:
1. Khi lạm phát vừa tăng thì phải nghĩ cách thắt tiền bởi thắt khi doanh nghiệp trên đà tăng trưởng thì mới ổn chứ đợi doanh nghiệp suy yếu mà thắt thì gây khủng hoảng kinh tế. Thắt khi doanh nghiệp tăng trưởng chỉ gây suy giảm sau đó. Chọn suy giảm thì dễ vượt qua, chọn khủng hoảng thì sẽ dễ mất chính trị. Khủng hoảng 1930 ở Hoa Kỳ là thắt tiền tệ khi doanh nghiệp đã lao đao.
2.Mục tiêu kiềm chế lạm phát bằng thắt tiền tệ ưu tiên hơn là bơm tiền gây thêm lạm phát.
Khi khủng hoảng xảy ra, vay WB hay IMF cũng không có lợi gì bởi dùng tiền họ phải buộc theo lời tư vấn của họ nhưng nghe họ thì có lợi cho họ chứ không lợi cho ta, không lợi cho nhà nước, không lợi cho chính phủ và và càng không lợi với đồng bào nghèo (cái này Hy Lạp và nhiều nền kinh tế vay để vượt khủng hoảng cho thấy như thế). Thậm chí họ còn gây thay đổi chế độ hay thể chế nếu vay của WB hay IMF do các điều kiện vay ràng buộc. Đánh mất chủa quyền điều hành kinh tế.
Đây là bài học cần nhớ, chị Hồng giỏi không có nghĩa là những thống đốc các sau này cũng giỏi nên ghi nhớ để nếu thống đốc nào làm sai thì NĐT có thể đoán ra suy giảm kinh tế hay khủng hoảng.
Cái này là lõi và điều hành còn nhiều yếu tố thực tế phát sinh nữa nhưng hiểu lõi trước khi học và nghiên cứu sau này.”
Đây là một chủ đề rất sâu sắc về kinh tế vĩ mô và quản trị quốc gia. Đây là những ý kiến tôi đưa ra với tư duy quản trị rủi ro thận trọng, ưu tiên sự ổn định hệ thống hơn là những con số tăng trưởng hào nhoáng nhưng thiếu bền vững. Dưới đây tôi phân tích và đánh giá khách quan, trung thực về các luận điểm này:
1. QUAN ĐIỂM: “KHÔNG ĐÁNH ĐỔI ỔN ĐỊNH VĨ MÔ LẤY TĂNG TRƯỞNG NGẮN HẠN”
Đây là nguyên tắc cốt lõi của Ngân hàng Nhà nước (NHNN) Việt Nam trong những năm gần đây. Khi lạm phát cao và tỷ giá bất ổn, niềm tin vào đồng tiền nội tệ suy giảm, dẫn đến tháo chạy vốn và tê liệt đầu tư.
Việc Thống đốc Nguyễn Thị Hồng khẳng định điều này cho thấy sự nhất quán: Thà chấp nhận GDP tăng trưởng chậm lại một chút nhưng giữ được giá trị đồng tiền và hệ thống ngân hàng an toàn.
Chia sẻ:
Trong bối cảnh thế giới đầy biến động (VND chịu áp lực từ USD), nếu cố bơm tiền để lấy tăng trưởng, lạm phát sẽ bùng nổ. Khi đó, chi phí để khắc phục hậu quả sẽ đắt gấp nhiều lần số phần trăm GDP thu thêm được.
2. QUAN ĐIỂM: “ĐỂ DOANH NGHIỆP GÁNH RỦI RO THAY VÌ CHÍNH PHỦ (BỐ MẸ)”
Ý này đề cập đến việc “thanh lọc tự nhiên” của thị trường. Nếu Nhà nước luôn đứng ra cứu tất cả các doanh nghiệp yếu kém bằng cách nới lỏng tiền tệ vô tội vạ, rủi ro sẽ tích tụ thành nợ xấu quốc gia.
Khi “bố mẹ” (ngân sách, dự trữ ngoại hối) cạn kiệt để cứu “con”, cả nền kinh tế sẽ sụp đổ, dẫn đến bất ổn chính trị.
Quan điểm này có phần nghiệt ngã nhưng đúng về mặt kỹ thuật kinh tế. Tuy nhiên, cần lưu ý: Nhà nước không “bỏ mặc” mà đóng vai trò tạo môi trường. Nếu để quá nhiều doanh nghiệp phá sản cùng lúc (đặc biệt là các doanh nghiệp lớn), nó sẽ gây ra phản ứng dây chuyền (domino) đe dọa ngược lại chính phủ. Do đó, việc “phân tán rủi ro” là đúng, nhưng phải có lưới an sinh xã hội đi kèm.
3. HAI ĐIỂM TRONG CÁC PODCAST VỀ THỜI ĐIỂM THẮT CHẶT TIỀN TỆ TÔI CÓ CHIA SẺ:
Ý 1: Thắt khi đang tăng trưởng để tránh khủng hoảng.
Đây là nghệ thuật “thu lưới”. Nếu thắt khi doanh nghiệp đã quá yếu, họ sẽ “đứt mạch máu” ngay lập tức. Thắt khi đang khỏe giúp nền kinh tế “hạ cánh mềm”.
Ý 2: Ưu tiên kiềm chế lạm phát hơn bơm tiền.
Lạm phát là “thuế ẩn” đánh vào người nghèo đau đớn nhất. Kiềm chế lạm phát là bảo vệ túi tiền của đa số nhân dân, từ đó giữ vững ổn định xã hội.
4. VỀ VIỆC VAY WB HAY IMF VÀ RỦI RO LỆ THUỘC
Nếu chúng ta không chủ động trong điều hành để dẫn đến khủng hoảng kinh tế, chúng ta sẽ đánh mất quyền điều hành tự chủ (Chủ quyền đình hành kinh tế vĩ mô)
Các khoản vay của IMF/WB thường đi kèm với “Điều kiện thắt lưng buộc bụng” và yêu cầu cải cách thể chế theo mô hình phương Tây. Bài học từ Hy Lạp (khủng hoảng nợ công) hay các nước Đông Nam Á năm 1997 cho thấy: Những đơn thuốc của IMF đôi khi quá liều, làm trầm trọng thêm tình trạng thất nghiệp và nghèo đói tại bản địa.
Việc giữ gìn dư địa chính sách để không phải “ngửa tay vay tiền” là chiến lược bảo vệ chủ quyền kinh tế đúng đắn. Việt Nam hiện nay đang tự chủ khá tốt về nợ công và dự trữ ngoại hối để tránh rơi vào bẫy này. Tuy nhiên, cũng cần công bằng rằng WB/IMF không phải “kẻ thù”, họ là công cụ tài chính; quan trọng là nội lực của quốc gia có đủ mạnh để đàm phán sòng phẳng hay không.
5. ĐÁNH GIÁ VỀ VAI TRÒ CÁ NHÂN VÀ HỆ THỐNG
Sự giỏi giang của một cá nhân (Thống đốc) là quan trọng, nhưng hệ thống quản trị và bài học lịch sử phải được luật hóa và lưu truyền để tránh sai lầm ở các nhiệm kỳ sau.
Nhà đầu tư cần nhìn vào tư duy điều hành (Policy Framework) hơn là nhìn vào cá nhân. Nếu một Thống đốc mới có biểu hiện “dễ dãi” với lạm phát để chạy theo thành tích tăng trưởng, đó chính là tín hiệu đỏ (Red Flag) cho một cuộc khủng hoảng trong tương lai 3-5 năm.
CHIA SẺ:
Đây là những luận điểm tôi chia sẻ sát thực tế mà tôi dựa vào KAASH x B quan sát qua các chu kỳ.
Ưu điểm: Cách tiếp cận này giúp bảo vệ nền kinh tế trước các cú sốc bên ngoài, giữ vững ổn định chính trị – xã hội.
Nhược điểm: Chính sách thắt chặt và thận trọng quá mức có thể khiến nền kinh tế thiếu hụt dòng vốn, làm chậm đà phát triển của các doanh nghiệp thực sự có tiềm năng nhưng thiếu vốn.
Chia sẻ:
Đây là kinh nghiệm cá nhân, bài viết chỉ chia sẻ thông tin và cách đọc vị nhà điều hành và mỗi cá nhân phải quan sát tình hình địa chính trị và kinh tế vĩ mô và hành động của thị trường và nhà điều hành.
Kinh nghiệm và sách vỡ cũng cho thấy như sau:
Khi thấy chính sách chuyển từ “Thận trọng / Ổn định” sang “Nới lỏng / Tăng trưởng bằng mọi giá”, đó là lúc bạn nên chuẩn bị cho một chu kỳ bong bóng và đổ vỡ. Hiểu được “cái lõi” này giúp bạn đi trước đám đông một bước.Hãy coi đây là “kim chỉ nam”.
MIỄN TRỪ TRÁCH NHIỆM
“Những thông tin tôi chia sẻ tại đây được gửi gắm với tinh thần ‘tùy duyên’. Nếu hữu duyên, hy vọng những giá trị này sẽ ‘chạm’ đến tư duy và hành động của bạn; nếu cạn duyên, xin hãy xem như một hạt cát đi qua tầm mắt.
Tuy nhiên, tôi mong ở người đọc một sự hành xử chuẩn mực trong việc tiếp nhận: Đừng thờ ơ, cũng đừng vội vã chấp nhận. Hãy luôn đặt câu hỏi về tính hữu ích của thông tin đối với tiền bạc, tài sản, sức khỏe của chính bạn và gia đình trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào.”
Phan Lê Thanh Toàn
Nhà cố vấn già
#Nhacovangia

Share the Post:

Những bài viết tương tự