XÂY DỰNG THƯƠNG HIỆU CÁ NHÂN

Xây đã khó – giữ còn khó hơn
Nhìn lại hành trình xây dựng thương hiệu cá nhân của mình, tôi hiểu rằng đó không phải là con đường của hào quang, mà là một hành trình dài của kiên nhẫn, tổn thương và tự rèn luyện.
Những ngày đầu, tôi không nghĩ mình đang “xây thương hiệu”. Tôi chỉ đơn giản là một người đã đi qua nhiều va vấp trong nghề, thấy quá nhiều người thiệt thòi vì thiếu hiểu biết tài chính, và nghĩ rằng: nếu mình không nói, không viết, thì ai sẽ nói cho họ nghe?
Khi dịch bệnh đến, cuộc sống buộc phải chậm lại. Sức khỏe không cho phép tôi tiếp tục “cày” như trước. Chính khoảng lặng đó khiến tôi quay lại với việc viết – viết để chia sẻ những gì mình đã học, đã trải, và đã trả giá.
Từ bảo hiểm – đến đầu tư: một hành trình nhiều va đập
Ban đầu, tôi viết về bảo hiểm. Viết rất thẳng, rất thật, rất chi tiết. Và cũng rất nhanh, tôi nhận ra một điều: mỗi bài viết là một lần tôi … bị tấn công.
Nhiều người không đọc, không hiểu, chỉ cần thấy hai chữ “bảo hiểm” là phản ứng dữ dội. Lúc đầu, tôi buồn. Sau đó, tôi giận. Rồi dần dần, tôi hiểu: đó không hẳn là thiếu văn hóa, mà là nỗi đau và sự mất niềm tin sau những trải nghiệm không tốt trong quá khứ.
Khi chuyển sang viết về đầu tư, tình hình cũng không khá hơn bao nhiêu. Quan tâm thì nhiều hơn, nhưng phản ứng tiêu cực vẫn còn. Đặc biệt trong giai đoạn thị trường khó khăn, nhiều người thua lỗ, tâm lý phòng thủ rất cao. Bất kỳ ai nói về đầu tư đều dễ trở thành “bia đỡ đạn”.
Nhưng càng viết, tôi càng thấy rõ một thực tế: rất nhiều người muốn đầu tư tử tế, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Họ học nhiều nơi, học nhiều khóa, nhưng thiếu người chỉ cho cách “đề-pa”, cách quan sát, cách sửa sai. Học nhiều mà không hành, rồi mất tiền, mất niềm tin – và quay sang phản ứng tiêu cực với tất cả.
Nói thật – làm thật chưa bao giờ dễ
Chia sẻ bằng trải nghiệm thật, viết bằng những gì mình đã làm, đã trả giá, chưa bao giờ là con đường dễ đi. Nó khiến mình mất lòng những người làm ăn chụp giật, những kẻ sống bằng “3 chữ cái”, bằng hô hào và lùa kéo. Nhưng đổi lại, tôi gặp được những người học nghiêm túc, làm chậm, làm chắc. Dần dần, một cộng đồng nhỏ hình thành – không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng bền. Tôi học được cách không đôi co, không thanh minh dài dòng. Có những lúc, việc im lặng, chặn lại và tiếp tục làm việc của mình là cách giữ năng lượng tốt nhất.
Xây thương hiệu đã khó – giữ còn khó hơn
Xây thương hiệu cá nhân, bạn sẽ nhận rất nhiều “gạch đá”.
Bạn có hai lựa chọn:
• Một là để những lời đó làm mình tổn thương, mệt mỏi và gục ngã.
• Hai là coi đó như vật liệu, thêm chút “xi măng” của sự kiên nhẫn, để từng ngày đắp nên giá trị của chính mình.
Với tôi, đó là tinh thần của một người thợ thủ công. Cặm cụi, chậm rãi, mỗi ngày mài một chút. Những vết trầy xước của xã hội, nếu đủ kiên nhẫn, sẽ trở thành những đường điêu khắc tạo nên hình hài riêng.
Khi thương hiệu đã có hình dáng, tôi càng thận trọng hơn trong từng lời nói. Bởi xây đã khó, giữ còn khó hơn. Không phải chuyện gì cũng cần phát biểu. Không phải lúc nào cũng cần xuất hiện. Có những giá trị chỉ giữ được bằng sự tiết chế.
Tôi không nghĩ mình hơn ai. Tôi chỉ tin rằng: làm thật, nói thật, đi chậm – nhưng đi lâu – vẫn là con đường bền nhất.
Thân ái,
Phan Lê Thanh Toàn
Nhà cố vấn già
#Nhacovangia

Share the Post:

Những bài viết tương tự