BI KỊCH CỦA SỰ BẢO BỌC VÔ ĐIỀU KIỆN

Khi tiền bạc không thể mua lại sự kết nối
(Tôi viết cho Nhà đầu tư của tôi – hệ sinh thái Nhà cố vấn già – Phan Lê Thanh Toàn và không nhằm quảng cáo cho bất cứ một phim nào cả)
Ở tuổi này vợ chồng tôi chỉ thích xem những phim tâm lý xã hội và không cò thích những phim hành động náo nhiệt bởi cũng đã đến lúc nuôi dưỡng tinh thần và chuẩn bị cho những chuyện phía bên kia dốc của cuộc đời.
Tuần rồi chúng tôi có đi xem xem bộ phim “Con Kể Ba Nghe”, tôi ngồi rất lâu. Không phải vì phim buồn. Mà vì thấy… quen. Quen đến mức đau.
Có một nghịch lý rất thật trong cuộc sống – và cũng rất phổ biến trong giới đầu tư, kinh doanh: Chúng ta yêu thương bằng cách kiếm tiền nhưng lại làm tổn thương bằng chính sự im lặng.
Người cha trong phim thương con đến tận cùng. Thương theo cách của một người đàn ông đã mất vợ, rơi vào thiếu thốn, hoảng loạn và bất lực.
Ông tin rằng:
“Chỉ cần có tiền, mọi việc xảy ra với con sẽ được giải quyết ổn.” Và thế là khi xảy ra chuyện, ông lao vào vòng xoáy kiếm tiền, không nghỉ, không dừng, không lắng nghe chính mình – và càng không lắng nghe đứa con. Ai ngoài kia nói gì, ông đều vì thương con mà làm theo, ai bày gì, ông đều vì con mà hành động. Ông không sai vì thương con. Ông sai vì tưởng rằng tiền có thể thay thế sự hiện diện.
Đứa trẻ không sợ nghèo. Nó sợ… mất thêm một người nữa.
Với một đứa trẻ đã mất mẹ, điều đáng sợ nhất không phải là thiếu ăn, thiếu mặc. Mà là mỗi ngày thức dậy, thấy người cha ngày càng xa lạ: mệt mỏi, cáu gắt, im lặng, và luôn “bận”, luôn ủ mưu tính kế kiếm tiền. Đứa trẻ cần một người cha bằng xương bằng thịt để tựa vào, chứ không cần một “cỗ máy kiếm tiền” luôn sống trong căng thẳng. Càng thương cha, đứa con càng sợ.. Càng muốn gần, lại càng bị đẩy ra xa.
Bi kịch không đến từ nghèo khó mà đến từ thiếu đối thoại
Người cha nghĩ mình “biết tuốt” điều tốt nhất cho con. Đứa con thì không có quyền được nói, được hỏi, được bày tỏ. Chúng ta – rất nhiều người trong chúng ta – đã nhân danh sự bảo bọc để: áp đặt, kiểm soát và tước đi quyền được nói của người thân để rồi: im lặng tích tụ năng lượng đủ thành uất ức, yêu thương biến thành áp lực và khoảng cách ngày càng sâu và đẩy con người vốn gần thanh xa.
Những bi kịch “sống dở chết dở” không phải vì thiếu tiền,mà vì thiếu một cuộc nói chuyện tử tế, đủ chậm, đủ thật.
Là Nhà đầu tư – chúng ta có đang giống người cha ấy?
Tôi tự hỏi chính mình. Bao nhiêu Nhà đầu tư, người làm ăn, người thành công ngoài kia: cả đời bươn chải vì gia đình, chịu áp lực lớn, luôn nói “tôi làm vì vợ con” nhưng lại: không còn thời gian ngồi ăn cùng nhau, không còn kiên nhẫn để nghe, không còn sự hiện diện trọn vẹn.
Chúng ta đánh đổi cảm xúc lấy an toàn tài chính, mà quên rằng:
“An toàn nhất của một gia đình không nằm ở số dư tài khoản, mà nằm ở sự kết nối. Tiền đến rồi đi và có thể kiếm lại được nhưng tuổi thơ, niềm tin và sự gắn bó – nếu mất đi – thì không bao giờ quay lại nguyên vẹn.
Một lời nhắc – cho tôi, và cho bạn
Đừng đợi đến khi: cả hai cùng kiệt sức, chỉ còn nằm đó nhìn nhau trong bất lực, mới chịu nói ra những điều lẽ ra đã nên nói từ rất lâu.
Hãy học cách: nói để con nghe và quan trọng hơn: nghe để con nói. Đừng để sự bảo bọc trở thành xiềng xích. Đừng để tiền bạc trở thành bức tường ngăn cách. Đôi khi, thứ gia đình cần nhất… không phải là thêm tiền – mà là thêm một người biết ngồi xuống đối thoại.
Trân trọng những cảm xúc rất thật,
Phan Lê Thanh Toàn
Nhà cố vấn già
#Nhacovangia

Share the Post:

Những bài viết tương tự