Bài này tính viết lâu rồi. Nay chính phủ và quốc hội chia sẻ, tôi tạm vài dòng thế này. Tý nữa tôi nhậm lại và gởi thư cho Thông tin Chính phủ.
Có vài cái không cười tui nhe vì tui cũng là đàn ông và cũng có tuổi trẻ sôi nổi nhưng bao bạn trẻ khác.
Khà khà khà
Tôi có vài chia sẻ sau:
Nhìn vào Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc và Phương Tây
1. Họ là giới tư bản và cổ suý dân chủ nên dân họ đòi tăng lương, giảm giờ làm. Sau bao biểu tình, đình công, bạo loạn, họ cuối cùng cũng đáp ứng nhưng họ lại nghĩ cách thu lại bằng các chi phí học hành và y tế thông qua đủ hình thức. Ví dụ: Nếu không có bảo hiểm, họ sẽ thu phí cao đến “sợ không dám bệnh”. Nếu biết sợ thì cứ đóng báo hiểm đủ loại nên kiểu gì họ cũng “tận thu” được. Cái hay của họ là: giới Cộng hoà thì “bóc lột” và có giới dân chủ để vỗ về. Hai giới này thay phiên nhau diễn rất hay và sâu.
2. Trung Quốc thì đang lâm vào cảnh học để kiếm việc làm “tốt”, chi phí sinh, nuôi dạy con đều bị đẩy lên cao đến rất cao. Nhà con một nhiều nên bố mẹ cũng chẳng tiếc tiền. Nắm tâm lý dân rất tốt. Họ là nhà tâm lý học kinh doanh?
3. Phương Tây cũng đã và đang trải qua việc già hoá dân số nên những cơ sở về giáo dục trước đây lỡ xây lớn, bây giờ thiếu người học, họ cũng nghĩ ra đủ thứ trò như: Nâng cao học phí lên và cấp học bổng lên đến 50-70% để lôi kéo con em những nước đang phát triển qua chứ thực tế không cần phải chi phí cao như thế. Vì học vẫn là giả, làm mới thật nên mới có chữ “học giả” vì có làm đâu?
4. Còn nhớ trước đây cha anh ta thường được cấp học bổng toàn phần: học, ăn và ở không tốn tiền. Bây giờ họ bảo đất nước mày khá rồi, giàu hơn rồi, để các suất như vậy cho Châu Phi nhưng rồi Phi Châu mãi nghèo? Học bổng kiểu giảm đó thì tiền ăn và ở cũng hết thêm vài chục ngàn đô / năm. Học bổng toàn phần như xưa mà bây giờ ai được mới thực sự giỏi và danh giá.
5. Thế hệ sau chứng kiến cha mẹ chịu nhiều cực khổ và thắt lưng, buộc bụng để cuối đời khi có tiền cũng chẳng hưởng được gì nên họ phản ứng tiêu cực bằng cách sản sinh ra thế hệ: Làm việc, hưởng thụ đã, mang dấu ấn cá nhân nên từ chối lập gia đình hay có lập gia đình cũng từ chối sinh nở hay sinh kém do chi phí nâng cao. Mặc dù xã hội họ có nhiều phúc lợi cho sinh con, nuôi con và single mum nhưng rồi kết quả các bạn thấy rồi.
6.Những gia đình giáo dục con kiểu phải phụng dưỡng cha mẹ, khi bọn trẻ làm việc, lo cho bản thân không xong thì xảy ra những chuyện sau:
•Sống và làm việc ở thành phố, quên bố mẹ đi vì lo cho bản thân không xong thì làm sao dám về quê hay nuôi dưỡng bố mẹ khi an sinh xã hội đã có sẵn? Không thành công làm sao “áo gấm về quê” với những ánh mắt định kiến xã hội?
•Tiêu cực hơn, những đứa con ra ngoài cạnh tranh không được nên 30 hay 40 tuổi vẫn bám bố mẹ sống mà cũng không biết làm gì. Đến khi bố mẹ mất, họ để xác trong nhà vài tháng đến cả năm để tiếp tục nhận trợ cấp hưu trí của bố mẹ cho đến khi hàng xóm phát hiện vì nặng mùi.
•Nhật có ngành công nghiệp phim heo rất quái (cái này nói ra mắc cở vì biết tôi có coi khi còn trẻ) mong rằng thanh niên máu chuyện ấy hơn nhưng những trò bệnh hoạn trong JAV chỉ làm thanh niên yếu và thiếu thu nhập hay năng lực lậm sâu thêm với phim ảnh mà sinh ra những trò quái như: quay lén váy phụ nữ nơi công cộng, quay lén phụ nữ tắm ở nhà tắm công cộng, ăn cắp quần lót nữ, ăn cắp không được thì mua mà nếu cô nữ tới tận nơi, cởi trước mặt để bán thì giá rất cao… Bệnh nặng lắm?
•Bạn trẻ không hiểu nên nói cuối đời vào viện dưỡng lão. Xin thưa là viện bèo bọt là 25tr / tháng. Viện dưỡng lão cao cấp là 100tr / tháng ở Nhật.
Trừ khi đột tử chết, chứ khi chúng ta lâm trọng bệnh hay nhập viện thì họ cũng gọi người nhà nhận về.
Chi phí có lên đến 100tr / tháng cũng chỉ để chăm sóc, khám chữa bệnh thì có bảo hiểm. Không có thì móc tiền túi ra mà trả.
Có anh ca sỹ “mỏ hỗn” khi bị gãy chân phải chạy ngày về Việt Nam điều trị và an dưỡng khi nhìn thấy hoá đơn báo trước chi phí ở Hoa Kỳ đấy thôi.
Còn nhiều chuyện của xã hội mà cha anh ta vẫn nói: “Tốt khoe, xấu che”. Tây hay ta cũng thế thôi. Bất cứ ai khoe cái tốt đều muốn gì đó ở đối tượng được khoe. Ngay cả tôi cũng không ngoại lệ.
CHUYỆN NHÀ MINH
Chu Nguyên Chương xuất thân là nông dân nên khi ông ta lên làm vua, ông rất thương dân nên cũng tạo ra những chương trình an sinh xã hội đi trước thời đại so với phương Tây nhưng rồi bị lạm dụng để nhà Minh suy yếu khi thiếu kiểm soát của những ông vua con và cháu vô tài bất tướng ở đời sau.
Kể không hết được đâu!
GIẢI PHÁP
1. Phát triển kinh tế lành mạnh hơn
2. Chống tham nhũng
3. Tạo công ăn việc làm
4. Nâng cao thu nhập cho dân
5. Phát triển hệ thống an sinh xã hội: nhà nước và nhân dân cùng làm.
6. Kiểm soát giá cả và chi phí giáo dục và y tế.
7. Giữ giá cả tiêu dùng cơ bản cho thật ổn định.
8. Phát triển khung phát lý cho nhanh, tốt và hỗ trợ cho những điều trên.
9.Đưa giá bất động sản về đúng giá trị để quốc dân có đủ năng lực mua được căn hộ.
Làm và kiểm soát tốt từng năm một và chắc tay thì mới tránh những sai lầm của những nước đi trước và tận dụng được thời kỳ dân số vàng.
Hành động quan trọng hơn nói bởi nó tạo ra kết quả.
Trân trọng,
Gởi thêm từ Nhà cố vấn già – Phan Lê Thanh Toàn đến:



